NY trời lạnh đi nhiều rồi, lạnh đến mức những con chim bồ câu rụt cổ thu chân nằm vo tròn phơi nắng trên đường bờ sông.
Có nhiều chuyện xảy ra, tôi có nhiều bạn hơn, nói nhiều hơn, và cảm thấy mình đơn độc hơn một ít.
Ngày ngày về nhà, tôi dõi theo người tôi yêu, và băn khoăn không biết mình có nên dõi theo hay không nữa. Tôi thấy người ấy vui vẻ với bạn bè, đi chơi những lúc không nói với tôi, và sự vui vẻ ấy tôi không thể đem lại cho người ta được. Bạn bè thì có thể, còn người yêu là tôi thì không.
Mặc cho điều tôi vẫn nghĩ, tôi có thể làm tất cả cho anh. Vậy cái chức người yêu làm gì?
Một đôi lúc mệt mỏi, tôi lại muốn khóc lên, nhưng đến khi nghẹn ngào tôi lại không biết lí do vì sao mình khóc. Một sự vô nghĩa cứ thế trôi trong đầu, lơ lửng lửng lơ...
Tôi nhận thấy tôi khô héo đi. Tôi cố làm lại những điều tôi đã từng làm tốt, để tạo nên hạnh phúc giống hạnh phúc xưa kia. Nhưng càng làm tôi càng thấy không đủ, không thể quay ngược thời gian, gò ép hiện tại giống quá khứ.
Tôi muốn được bù đắp, muốn được xin lỗi, muốn được xoa dịu. Nhưng bù đắp cái gì, xin lỗi điều gì, xoa dịu thế nào, tôi hoàn toàn không biết. Có lẽ là tất cả những gì đã xảy ra. Nhưng càng làm, tôi lại càng cảm thấy người ta không cố gắng đủ để làm điều đó, mọi thứ cứ hời hợt hay tôi vẫn ám ảnh lời người ta đã từng nói với tôi:" anh từng nói với em rằng anh sẽ cố gắng, nhưng anh lại chăng làm gì cả". Càng làm tôi lại càng muốn nữa, muốn nữa điên cuồng, càng cảm thấy nỗi đau quá lớn không có gì khỏa lấp được.
Cảm giác tủi thân như nứt ra mãi mãi, chẳng cái gì có thể làm đầy.
Tôi học cách để nói ra những cảm nhận của tôi, bù cho những suy nghĩ trước đây của người ta rằng tôi thường che giấu cảm xúc của mình và chỉ đợi đến lúc mọi thứ vỡ tung không hàn gắn được. Sau nỗ lực nói ra của tôi, người ta bảo tôi rằng, dạo này em nhạy cảm quá. Hệt như rằng, tôi đang rối loạn với cảm xúc của mình nên mới nhạy cảm nghĩ nhiều như thế. Không, trước đây tôi vẫn vậy, có điều không nói ra. Tại sao lại muốn tôi nói và đồng thời bảo tôi nhạy cảm?
Rồi tôi lại nghĩ, tại sao tôi cứ đóng vai trò một nạn nhân mãi như thế, trong khi tôi cũng làm người ta buồn có kém gì?
Không, không buồn bằng tôi buồn.
Không khóc nhiều như tôi khóc than.
Không đau lòng như tôi từng muốn chết quách rồi lại cào cấu vào mình.
Không cô độc như tôi từng nhiều lần tìm cách hút thuốc lại, vùi đầu vào ngủ vì đằng nào cũng quá đơn độc rồi.
Tôi đã cho đi tất cả. Hi sinh nhiều thứ. Thiệt thòi đủ đường.
Vì tôi là con gái. Vì tôi yêu. Vì tôi ở xa. Vì tôi cảm thấy không an toàn, rất bấp bênh.
Mọi chuyện là thế đấy.